
| Table of Content |
| Stats |
| Skills |
| Skill Ascension |
| Related Items |
| Gallery |
| Sounds |
| Quotes |
| Stories |
Stats
| Lv | HP | Atk | Def | CritRate% | CritDMG% | Bonus CritRate% | Materials | Total Materials |
| 1 | 1030 | 26.63 | 58.57 | 5.0% | 50.0% | 0% | ||
| 20 | 2671 | 69.07 | 151.94 | 5.0% | 50.0% | 0% | ||
| 20+ | 3554 | 91.9 | 202.16 | 5.0% | 50.0% | 0% | ||
| 40 | 5317 | 137.51 | 302.5 | 5.0% | 50.0% | 0% | ||
| 40+ | 5944 | 153.73 | 338.18 | 5.0% | 50.0% | 4.8% | ||
| 50 | 6839 | 176.87 | 389.08 | 5.0% | 50.0% | 4.8% | ||
| 50+ | 7675 | 198.49 | 436.66 | 5.0% | 50.0% | 9.6% | ||
| 60 | 8579 | 221.87 | 488.09 | 5.0% | 50.0% | 9.6% | ||
| 60+ | 9207 | 238.09 | 523.78 | 5.0% | 50.0% | 9.6% | ||
| 70 | 10119 | 261.68 | 575.67 | 5.0% | 50.0% | 9.6% | ||
| 70+ | 10746 | 277.9 | 611.36 | 5.0% | 50.0% | 14.4% | ||
| 80 | 11669 | 301.76 | 663.84 | 5.0% | 50.0% | 14.4% | ||
| 80+ | 12296 | 317.98 | 699.52 | 5.0% | 50.0% | 19.2% | ||
| 90 | 13226 | 342.03 | 752.41 | 5.0% | 50.0% | 19.2% | ||
| 90+ | 13226 | 342.03 | 752.41 | 5.0% | 50.0% | 19.2% | ||
| 100 | 14166 | 418.98 | 805.89 | 5.0% | 50.0% | 19.2% |
Skills
Active Skils
![]() | Công Thức Hiện Tượng - Mệnh Đề Hiển Nhiên | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
Dùng công thức dệt nên những sợi chỉ điều khiển vũ khí, thực hiện tối đa 3 đòn chém liên tiếp. Triệu hồi Cỗ Máy Tự Động Đa Năng Thông Dụng Trong chế độ Khi Công Suất Giải Mã đạt giới hạn 100 điểm, Fagio sẽ chuyển sang chế độ Khi không trong chế độ Khi Đáp xuống đất từ trên không, tấn công kẻ địch trên đường và gây sát thương phạm vi khi chạm đất. | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
![]() | Công Thức Hiện Tượng - Phân Tích Vi Sai | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| Tuân thủ chuẩn mực hoàn hảo của một quý cô, ngồi Khi bắt đầu lướt, nếu có kẻ địch ở gần, Sandrone sẽ còn triệu hồi một khẩu Pháo Cộng Hưởng Lăng Kính, bắn hai viên Đạn Lăng Kính vào những kẻ địch chưa bình tĩnh lại, gây Khi ngồi lên Thiết Bị Đột Kích Chiến Thuật Tiệc Trà, Sandrone sẽ còn lặng lẽ sửa chữa Fagio một cách thanh lịch, khiến | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
![]() | Công Thức Hiện Tượng - Chứng Minh Mọi Nguyên Lý | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| Giữ vững lễ nghi thanh lịch của một quý cô, triệu hồi lượng lớn Pháo Cộng Hưởng Lăng Kính để oanh tạc một khu vực rộng lớn phía trước, sau đó phóng ra Chùm Tia Tụ Năng Nhiệt Độ Âm bắn phá kẻ địch, gây | |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
| |||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
Passive Skills
![]() | Chúc Phúc Tinh Tú - Lý Trí Là Ánh Sáng |
| Khi ở trong Khi nhân vật trong đội kích hoạt phản ứng Siêu Dẫn/Khuếch Tán Băng, sẽ chuyển thành phản ứng Tinh-Siêu Dẫn/Tinh-Khuếch Tán, đồng thời tăng sát thương cơ bản của các phản ứng kể trên do nhân vật trong đội gây ra dựa trên Tấn Công của Sandrone: Mỗi 100 điểm Tấn Công sẽ tăng 0.7% sát thương cơ bản của phản ứng Tinh-Siêu Dẫn và Tinh-Khuếch Tán, tối đa tăng 14% sát thương theo cách này. |
![]() | Cỗ Máy Tính Toán Lâu Đời |
Ngoài ra, mỗi khi |
![]() | Nguyên Tắc Hành Xử Của Quý Cô |
| Tăng Tinh Thông Nguyên Tố của Sandrone dựa trên Tấn Công của bản thân: Mỗi 100 điểm Tấn Công sẽ tăng 8 điểm Tinh Thông Nguyên Tố cho Sandrone, tối đa tăng 160 điểm Tinh Thông Nguyên Tố theo cách này. |
![]() | Dạo Đầu Của Tiệc Trà Và Những Câu Chuyện Dài |
| Khi Sandrone có mặt trong đội, sau khi bàn giao nhiệm vụ ủy thác hằng ngày với Katheryne, sẽ được nhận thêm phần thưởng điểm tâm trà. |
Constellations
![]() | Vàng Ròng Chưa Tàn, Hoàng Hôn Đã Xa |
| Khi trong chế độ |
![]() | Nhìn Lại Gương Xưa, Năm Tháng Nhẹ Trôi |
![]() | Không Than Trời Lặn, Không Giận Trăng Lên |
| Cấp kỹ năng Tấn Công Thường {LINK#S11331} Tăng tối đa đến cấp 15. |
![]() | Thế Sự Là Số, Ngày Đêm Lại Qua |
| Khi sát thương phản ứng Tinh-Siêu Dẫn/Tinh-Khuếch Tán của Sandrone đánh trúng kẻ địch, sẽ triệu hồi thêm một Pháo Cộng Hưởng Lăng Kính để hỗ trợ tấn công, gây một lần |
![]() | Vạn Vật Tro Tàn, Duy Lý Khai Sáng |
| Cấp kỹ năng {LINK#S11335} Tăng tối đa đến cấp 15. |
![]() | Thủy Tiên Tỉnh Mộng, Mong Đợi Bình Minh |
| Trong chế độ Ngoài ra, toàn bộ sát thương phản ứng Tinh Tú Lấp Lánh do Sandrone gây ra sẽ |
Skill Ascension
Gallery
Sounds
| Title | EN | CN | JP | KR |
| Party Switch | ||||
| Party Switch when teammate is under 30% HP | ||||
| Party Switch under 30% HP | ||||
| Opening Chest | ||||
| Normal Attack | ||||
| Medium Attack | ||||
| Heavy Attack | ||||
| Taking Damage (Low) | ||||
| Taking Damage (High) | ||||
| Battle Skill #1 | ||||
| Battle Skill #3 | ||||
| Sprinting Starts | ||||
| Jumping | ||||
| Climbing | ||||
| Heavy Breathing (Climbing) | ||||
| Open World Gliding (Start) | ||||
| Open World Idle | ||||
| Fainting |
Quotes
Audio Language:
| Title | VoiceOver |
| Lần đầu gặp mặt... | |
| Nói chuyện phiếm - Tiệc Trà | |
| Nói chuyện phiếm - Piano | |
| Nói chuyện phiếm - Họp | |
| Khi trời mưa... | |
| Sau cơn mưa trời lại sáng... | |
| Khi có sấm sét... | |
| Khi tuyết rơi... | |
| Ánh nắng thật chan hòa... | |
| Gió lớn quá... | |
| Chào buổi sáng... | |
| Chào buổi trưa... | |
| Chào buổi tối... | |
| Chúc ngủ ngon... | |
| Về bản thân Sandrone - Tên | |
| Về bản thân Sandrone - Ngủ | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 6 |
| Về chúng ta - Nhật Ký | * Hoàn thành cốt truyện "Mặt Trăng Thực Sự" |
| Về chúng ta - Lập Trường | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 6 |
| Về "Chốt Tinh Tú"... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Có gì muốn chia sẻ không... | * Hoàn thành cốt truyện "Mặt Trăng Thực Sự" |
| Những kiến thức thú vị... | * Hoàn thành cốt truyện "Mặt Trăng Thực Sự" |
| Về Citlali... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Lynette... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Alain Guillotin... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về "Nữ Hoàng Băng"... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Pierro... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Capitano... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Dottore... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Columbina - Đồ Phiền Phức | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Columbina - Cuộc Sống | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Arlecchino... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Pulcinella... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Pantalone... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Rosalyne... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Về Childe... | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Muốn tìm hiểu Sandrone - Điều thứ 1 | |
| Muốn tìm hiểu Sandrone - Điều thứ 2 | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 3 |
| Muốn tìm hiểu Sandrone - Điều thứ 3 | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Muốn tìm hiểu Sandrone - Điều thứ 4 | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 5 |
| Muốn tìm hiểu Sandrone - Điều thứ 5 | * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 6 |
| Sở thích của Sandrone... | |
| Phiền não của Sandrone... | |
| Món ăn yêu thích... | |
| Món ăn ghét... | |
| Nhận Được Quà I | |
| Nhận Được Quà II | |
| Nhận Được Quà III | |
| Sinh nhật... | |
| Cảm Giác Đột Phá - Khởi | * Mở sau khi đột phá cấp [1] |
| Cảm Giác Đột Phá - Thừa | * Mở sau khi đột phá cấp [2] |
| Cảm Giác Đột Phá - Chuyển | * Mở sau khi đột phá cấp [4] |
| Cảm Giác Đột Phá - Hợp | * Mở sau khi đột phá cấp [6] |
| Kỹ Năng Nguyên Tố I | |
| Kỹ Năng Nguyên Tố II | |
| Kỹ Năng Nguyên Tố III | |
| Kỹ Năng Nguyên Tố IV | |
| Kỹ Năng Nguyên Tố V | |
| Kỹ Năng Nguyên Tố VI | |
| Kỹ Năng Nộ I | |
| Kỹ Năng Nộ II | |
| Kỹ Năng Nộ III | |
| Mở Rương I | |
| Mở Rương II | |
| Mở Rương III | |
| HP Thấp I | |
| HP Thấp II | |
| HP Thấp III | |
| HP Đồng Hành Thấp I | |
| HP Đồng Hành Thấp II | |
| Ngã Xuống I | |
| Ngã Xuống II | |
| Ngã Xuống III | |
| Chịu Đòn Thường I | |
| Chịu Đòn Thường II | |
| Bị Trọng Kích I | |
| Bị Trọng Kích II | |
| Vào Đội I | |
| Vào Đội II | |
| Vào Đội III |
Stories
| Title | Text |
| Miêu Tả Nhân Vật | Alain gọi cô là "Marionette". Cái tên ấy đại diện cho ý định ban đầu khi tạo ra cô, một người thân mà ông không thể nào quên được, một ước nguyện ngây thơ của riêng ông. Nhưng khi cô mở mắt, gọi một tiếng "Alain?", ông đã quyết định sẽ không gọi cô như thế nữa. Làm vậy là không đúng. Đem cuộc đời của em gái mình và những sai lầm của chính mình đè nặng lên thân hình nhỏ bé được tạo nên từ máy móc tinh xảo này là không đúng. Cô xứng đáng có một cuộc đời thuộc về chính mình, như bất kỳ sinh mệnh nào được sinh ra trên thế gian này. Nhưng đôi khi ông vẫn thầm gọi cô như thế trong lòng, bởi vì cô có sự thuần khiết, vui vẻ và lòng tốt tương xứng với cái tên ấy, Marionette. Người Snezhnaya thường gọi cô là "quý cô Sandrone". Trong giọng điệu của phần lớn mọi người đều mang theo sự e sợ trước uy nghiêm của một Quan Chấp Hành, nhưng cũng có người mang theo sự tôn kính và công nhận phong cách làm việc của cô... "Quý cô Sandrone hành sự quyết đoán", "Đại nhân Sandrone trầm tĩnh đáng tin cậy"... Đồng nghiệp và bạn bè thường gọi cô là "Sandrone". Ban đầu đây chỉ là một biệt hiệu, nhưng dần dà khi được thốt ra bởi một số người thân thiết, thì nó đã trở thành một cái tên nghe thật dễ chịu, như thể cái tên ấy đã được nhuốm lên hương thơm của bánh ngọt và trà chiều, mang theo tiếng lật sách thanh lịch của một quý cô cùng âm thanh nhịp nhàng vui tai khi dây cót chuyển động... Đương nhiên, đôi khi cũng có thể là tiếng càu nhàu thiếu kiên nhẫn hay tiếng mắng mỏ bất chấp lễ nghi của chính vị quý cô ấy. "Cô muốn người khác gọi mình là gì?" Đã có người bạn hỏi Sandrone như vậy. "Tùy thôi. Tôi không quan tâm." Sandrone thản nhiên nói: "Tôi luôn cho rằng xưng hô là thứ tồn tại chỉ để người khác gọi cho tiện. Người ta muốn gọi thế nào phần lớn phụ thuộc vào việc họ chọn chấp nhận khía cạnh nào của tôi." Người bạn nhìn Sandrone với biểu cảm "Lời cô nói phức tạp thật đấy". "Tóm lại, ý của tôi là dù người khác gọi thế nào, tôi vẫn là tôi. Sẽ không thay đổi chỉ vì cách họ gọi tôi, đã vậy thì cứ để họ gọi bằng cái tên họ thấy thoải mái đi. Còn chuyện tôi có đáp lại hay không, thì đó lại là chuyện khác." |
| Câu Chuyện Nhân Vật 1 | Cô nhớ rõ sự ra đời của chính mình. Trong bóng tối, cô mở mắt và bắt đầu phân biệt mọi thứ xung quanh. Cô phát hiện mình đang ngồi trên một chiếc ghế, trước mặt là một ông lão trông đã có tuổi. Ông tự giới thiệu mình tên là Alain Guillotin. Cô lặp lại cái tên ấy, rồi hỏi tên mình là gì? Ông lão trước mặt lặng đi rất lâu, như thể trước giờ chưa từng nghĩ đến câu hỏi này. Nhưng cuối cùng, ông ngập ngừng lên tiếng, với biểu cảm mà cô còn chưa thể phân biệt được... "Marionette..." Marionette. Cô lặp lại cái tên ấy một lần nữa. Biểu cảm của ông lão trở nên phức tạp hơn, thật kỳ lạ. Sandrone nghĩ. Tại sao mình gần như có thể phân biệt được mọi vật thể trong tầm nhìn, nhưng lại không thể gọi tên biểu cảm này? Tạm xếp vào danh sách chờ giải đáp vậy. Danh sách chờ giải đáp vẫn còn rất nhiều. Chẳng hạn như tại sao cô lại ở đây? Cô được sinh ra như thế nào? Ý nghĩa của sự ra đời ấy là gì? Và làm thế nào để cắt khoai tây thành những miếng đều nhau nhất cho bữa tối? Làm thế nào để chậu cây trên bậu cửa sổ nở ra những bông hoa đẹp nhất... Một số vấn đề trong danh sách ấy có thể dễ dàng tìm ra đáp án. Phần lớn trong số đó chỉ cần học hỏi đơn giản và đủ thời gian để thực hành. Nhưng cũng có những vấn đề rất cao thâm, ngay cả người đã tạo ra cô cũng chưa tìm được câu trả lời. Phần lớn thời gian, cô đều ở cạnh ông lão có tên Alain Guillotin. Cô nhận ra mình không thích ông lão này cho lắm, ông hành động chậm chạp, làm việc lôi thôi, thường xuyên bày bừa bản thảo và dụng cụ khắp nơi, thỉnh thoảng còn nhét cho cô mấy quyển sổ tay vô dụng. "Cuộc sống của ông chẳng có trật tự gì cả." Cô thẳng thắn nói: "Đồ dùng xong không để về chỗ cũ, bản thảo thì viết nguệch ngoạc lộn xộn. Phần đầu và phần cuối của cùng một công thức thường xuất hiện trên hai tờ giấy chẳng liên quan gì đến nhau, mà chúng lại còn nằm ở hai phía của căn phòng..." Nghe những lời phàn nàn thẳng thừng của cô, ông lão trước mặt lại nở một nụ cười đầy ẩn ý, cứ như thể những gì cô nói là đang khen ông vậy: "Haha... Trước đây Mary-Ann cũng hay nói ta như vậy." Không thể hiểu nổi. Nhưng dần dần, cô nhận ra rằng ông lão này cũng có những điểm mà cô thích. Cô thích vẻ chăm chú của ông khi cúi đầu viết lách, thích âm thanh ngòi bút ma sát trên giấy. Cô thích nghe ông giảng giải các nguyên lý máy móc, thích cùng ông thảo luận những câu đố toán học trước bàn làm việc. Cô thích nghe ông kể chuyện xưa bên lò sưởi, kể về Fontaine thuở ấy, kể về Narzissenkreuz... Thích nụ cười dịu dàng trên mặt ông khi kể về những điều đó... Cô nhận ra rằng, dù ông lão này có chút bừa bộn, không câu nệ tiểu tiết, nhưng lại vô cùng lương thiện, chính trực và đầy trí tuệ. Dần dần, những điểm đáng mến của ông lão này đã nhiều hơn những điểm khiến người ta khó chịu. Điều đó khiến cô bắt đầu nhìn lại những quyết định và hành vi trước đây của mình. Alain khá bất ngờ khi thấy cô bắt đầu viết gì đó vào quyển sổ. Có thể thấy ông rất muốn hỏi tại sao, nhưng lại sợ câu hỏi của mình khiến cô đổi ý, nên đành nén sự tò mò xuống. "Tôi cảm thấy mình ghét ông." Sandrone chủ động nói. Có thể thấy đối phương có chút bị tổn thương. "Nhưng tôi nhận ra mình đã sai. Đó là phán đoán được đưa ra khi logic cảm xúc và tiêu chuẩn lý trí khách quan của tôi còn chưa hoàn thiện." Cô tiếp tục giải thích: "Bây giờ tôi thấy ông là một 'người cha' rất tốt." Đối phương thoáng sững người một chút. Rồi nở nụ cười vừa có vẻ vui mừng lại có chút phức tạp. Chắc là muốn khóc? Cô đang dần học cách đọc hiểu những biểu cảm đó. Nhưng vẫn chưa biết tại sao. Dù sao đi nữa, cô cầm lấy quyển sổ tay và bắt đầu ghi chép. * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 2 |
| Câu Chuyện Nhân Vật 2 | Cô nhớ rõ cái chết của Alain. Trước khi qua đời, Alain không thể tự rời khỏi giường, mọi sinh hoạt hằng ngày đều phải nhờ cô chăm sóc. Ban đầu, Alain vẫn còn có thể đáp lại tiếng gọi của cô, trò chuyện cùng cô, lắng nghe cô kể những chuyện mới mẻ nhìn thấy hay nghe được khi đi mua sắm hôm nay. Nhưng về sau, ông chỉ muốn một mình nằm yên lặng trên giường. Cô ngồi bên cạnh ông đọc sách, thỉnh thoảng lại nghe thấy từ đầu giường vọng lại một tiếng thở dài đến đáng sợ. Như thể Alain bị nghẹn bởi chính hơi thở của mình, như thể không khí đang siết chặt lấy cổ họng ông. Khi tạo ra cô, Alain đã trao cho cô xúc giác, vị giác, thậm chí là hơi thở. Cô có thể dùng hơi thở để điều tiết nhiệt độ trong cơ thể, giống như một loại hệ thống tản nhiệt nào đó. Nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, thế giới lại đang lần lượt cướp đi từng thứ một khỏi ông. Trước là vị giác, rồi đến xúc giác, và giờ đây đến lượt hơi thở. Đã mấy lần, cô đều nghĩ ông không qua khỏi. Có lẽ đây là hơi thở cuối cùng của ông rồi, cô nghĩ vậy. Nhưng ông vẫn vượt qua được. Hết lần này đến lần khác. Có một lần, cô nhìn về phía giường và phát hiện Alain đang mở mắt nhìn mình. "Ta còn tưởng lần này xong rồi chứ." Alain nói. "Xong cái gì cơ?" "Ta cứ tưởng mình đã đến một cõi khác rồi." Alain cười nói, "Ta đang tập cách chết." Ông ấy muốn ra đi trong giấc mơ. Alain giải thích với cô như vậy. Tốt nhất là một giấc mơ đẹp, bầu trời quang đãng, bầu trời của Fontaine. Ông nằm trên thảm cỏ, bên cạnh những người bạn của mình, em gái của mình. "Trong mơ có tôi không?" Cô hỏi. "Ồ, không, không có." Ông đáp: "Nhóc không thuộc về thế giới mà ta sắp đến, đứa trẻ của ta. Ở đây vẫn còn một cuộc đời rất dài đang chờ nhóc ở phía trước." "Ông có muốn tới thế giới đó không?" Alain thở dài. "Với ta, đây không còn là vấn đề muốn hay không muốn nữa." Ông ngước nhìn lên trần nhà, như thể nơi đó dẫn đến một thế giới khác, "Cái chết là loại quả mà đời người chỉ được nếm một lần. Chẳng ai biết hương vị của nó ra sao." "Nghe có vẻ rất không ngon nhỉ." "Haha... có lẽ vậy." Alain bật cười, và cô không biết mình đã nói điều gì buồn cười cả. "Nhưng người đau khổ thường không phải là người qua đời," Alain nói tiếp: "Mà là người ở lại." Câu nói đó không chỉ giống như một lời tiên tri, mà giống như một loại cảm ngộ hơn. Nhưng dù thế nào đi nữa, Alain đã nói đúng. Sau khi Alain qua đời, cô vẫn ra ngoài mua sắm, dù những thứ mua về đã chẳng còn ai dùng nữa. Cô vẫn chăm sóc vườn hoa, sửa chữa Pulonia, dù chính cô cũng không biết mình làm vậy để làm gì. Có thể cô chỉ là chưa chấp nhận được sự thật này, hoặc có lẽ cô chỉ không biết mình còn có thể làm gì. Sandrone nghĩ, và điều đó khiến cô thấy phiền lòng. "Hãy làm những gì mình muốn, hãy tìm kiếm ước mơ của chính mình, đứa trẻ của ta." Không hiểu sao, cô nhớ đến những lời mà Alain đã nói với mình trước khi qua đời. Mình không có gì muốn làm, cũng không có ước mơ nguyện vọng nào cả. Cô tự nhủ. Nhưng mình nên đi tìm xem. Sandrone nghĩ. "Được rồi, Alain." Cô nói với chiếc giường trống không. "Xem ra đến lượt tôi rồi." "Tôi phải tập cách sống thôi." * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 3 |
| Câu Chuyện Nhân Vật 3 | Sandrone chưa từng nghĩ mình sẽ ở lại Snezhnaya lâu đến thế. Cô cũng không ngờ trên đời lại có một đất nước lạnh đến vậy, đến mức cô phải "rã đông" cái đầu của mình thì mới có thể suy nghĩ rõ ràng được! Theo cô thấy, cuộc sống trong Fatui rất nhẹ nhàng, thậm chí có thể nói là thoải mái. Không cần tự mình đi mua sắm, không cần chăm lo cho sinh hoạt của người khác, ngược lại còn được hưởng đủ mọi đặc quyền của một Quan Chấp Hành. Nhiệm vụ mà Nữ Hoàng giao phó đối với một thiên tài như cô cũng hết sức đơn giản. Một ngày nọ, khi đang viết ngày tháng vào quyển nhật ký, cô ngạc nhiên phát hiện ra thời gian mình sống ở đây đã dễ dàng vượt qua khoảng thời gian ở Fontaine cùng Alain. Cứ như thể nơi này đã trở thành ngôi nhà thứ hai của mình vậy. Sandrone nghĩ. Vậy rốt cuộc nơi nào mới là nhà của mình? Cô tự hỏi. Thế nào mới gọi là nhà? Là nơi mà bản thân mình "được cần đến"? Cũng không sai, công việc của cô trong Fatui không thể bị thay thế, hoặc có thể nói là rất khó để thay thế. Nữ Hoàng cũng rõ ràng cần đến cô. Là nơi bản thân cảm thấy sống thoải mái? Snezhnaya cũng khá thoải mái, thiết bị nghiên cứu cô cần cũng đầy đủ đến mức kinh ngạc. Thỉnh thoảng còn có thể đi nghe ca kịch nữa. Hay là nơi có "người nhà"? Người nhà... bây giờ cô chỉ còn Pulonia thôi. Nơi có Pulonia chính là nhà sao? Vậy nếu cùng Pulonia đến quốc gia khác, chẳng hạn như Mondstadt, vậy Mondstadt sẽ trở thành nhà của họ ư? Rốt cuộc, nguồn gốc của vấn đề vẫn là cô không biết mình muốn làm gì, nguyện vọng của mình là gì. Cô đã ý thức được điều này. Bản thân chẳng qua chỉ đang xuôi theo dòng chảy, tiếp tục thói quen mang tên "được cần đến" mà thôi. Cô thấy bản thân mình như vậy thật đáng thương. Nhưng lại không biết làm sao để thay đổi. Thật phiền phức. Nếu phải nói điều gì ở Snezhnaya khiến người ta không hài lòng, thì có lẽ là trong số đồng nghiệp có quá nhiều người khiến cô thấy khó chịu và chán ghét. Ban đầu, cô nhìn nhận cảm xúc của mình với góc nhìn dè dặt. Cô lo rằng cũng giống như lúc đầu ghét Alain vậy, rồi sau đó lại phát hiện ra những người đồng nghiệp kia thực ra cũng có những khía cạnh mà mình thích. Nhưng không được. Cô phát hiện có những người dù đã qua bao lâu, dù cô có ghi chép khách quan thế nào, vẫn không thể ngăn mình cảm thấy ghét họ. Trái ngược với trường hợp của Alain, điểm mà cô không thích ở những người này nhiều hơn hẳn điểm mà cô thích. Không đúng, thậm chí còn chẳng có điểm nào mà cô thích cả. Cô cũng không biết làm thế nào để thay đổi tình trạng này. Cô không muốn thay đổi người khác, càng không muốn thay đổi bản thân. Agh, thật phiền phức! Có lẽ bản thân vẫn đang trong quá trình học hỏi, vẫn đang tập cách sống. Có lẽ tư liệu tham khảo và tri thức chưa đủ. Tri thức là nền tảng của thế giới, cô thường nghe Alain nói vậy, và cô cũng thường tự nhủ như thế. Hy vọng sau này trong quá trình không ngừng xếp chồng những viên đá ấy, cô có thể chạm tới câu trả lời cho những vấn đề này. Không cần phải vội vàng, cô còn rất nhiều thời gian. Còn bây giờ... nghe nói Nữ Hoàng đã chiêu mộ một Quan Chấp Hành mới, cả ngày ca hát trong vườn hoa? Ừm, có chút tò mò, đi xem thử vậy... * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Câu Chuyện Nhân Vật 4 | Thật không thể hiểu nổi!! Trên đời này sao lại tồn tại kiểu người như vậy chứ?! Vô duyên vô cớ bám theo mình cả ngày, vô duyên vô cớ nửa đêm đến hát hò trước cửa phòng mình, vô duyên vô cớ xông vào khoảng thời gian trà chiều vốn chỉ thuộc về riêng mình! Sau khi đã cảnh cáo cô ta, thậm chí còn trả đũa bằng cách bắt cô ta mang trên lưng chiếc dây cót nặng trịch. Vậy mà người này chẳng những không hối lỗi lại còn ngày càng bám riết lấy mình! Chẳng lẽ cô ta không hiểu những thứ như khoảng cách xã giao hay sự riêng tư giữa người với người là gì sao? Nghe nói cô ta còn thực sự mang cái dây cót nặng trịch đó trên lưng suốt cả tuần? Thế này là ý gì? Tuyên chiến với mình? Muốn cho tất cả mọi người biết mình đang bắt nạt cô ta? Đáng ghét thật, lần sau nếu cô nàng đó còn dám đến quấy rầy thời gian trà chiều, chắc chắn sẽ pha cho cô ta món khó uống nhất! Thế nhưng khi Columbina không chút nghi ngờ uống cạn thứ đồ uống đó, rồi bật ra vài tiếng thút thít, Sandrone lại chợt mềm lòng. Gì vậy trời? Thế này chẳng phải càng giống như mình đang bắt nạt cô ta sao?! Cô nàng này cảm thấy người khác sẽ không hại mình à? Thậm chí còn không nghi ngờ một giây nào? Cô ta ngây thơ đến mức vậy ư?! Với tâm trạng phức tạp pha lẫn áy náy và cắn rứt, Sandrone lại mang ra một phần điểm tâm quý giá. Nhìn nụ cười quay trở lại trên khuôn mặt kia, Sandrone bỗng dưng lại thấy khó chịu trong lòng. Agh! Thật phiền phức! Đặc biệt là một lúc sau, khi đối phương không chút e dè gì bắt đầu ngủ trưa ngay trong phòng cô, thì cảm giác khó chịu đó càng trở nên mạnh mẽ. "Cô không có phòng của mình à?!" Sandrone chất vấn. "Có. Nhưng ở đây tôi cảm thấy rất an tâm." Đối phương trả lời như thể đó là lẽ đương nhiên, như thể Sandrone mới là người kỳ lạ khi đặt ra câu hỏi như vậy. Cứ đợi đấy. Sandrone thầm quyết tâm. Lần sau, lần sau nhất định phải đuổi người này ra ngoài! Không đuổi được thì sẽ ném cả người lẫn giường ra ngoài! Đổi một cái giường lấy không gian riêng tư yên tĩnh, quá hời! Nhưng lần sau khi nhìn thấy Columbina nằm trên giường của mình, cô lại mềm lòng. Vì trong giấc mơ, dường như cô nàng đang khóc. Làm gì vậy? Sao lại chọn đúng lúc này để giả vờ đáng thương? Bình thường trông vô tư vô lo, dễ tin người, ngây thơ lương thiện, cứ như thể tin rằng xung quanh toàn người tốt, tin rằng thế giới lúc nào cũng tươi đẹp. Đúng là có chút... Có chút giống với bản thân trước kia. Trong lòng có một giọng nói vang lên như vậy. Cô vội vàng lắc đầu thật mạnh. Không giống chút nào! Sandrone tự phản bác. Ít nhất mình còn thông minh hơn cô ta! Khi Columbina tỉnh dậy, thấy mình đã được đắp chăn, cô mỉm cười nhìn Sandrone. "Không phải tôi làm đâu." Cô nói dối qua loa, "Là Pulonia đắp cho cô đấy." Tại sao lại nói dối như vậy? Cô cũng không hiểu chính mình. Nhưng cô chỉ biết khi đó mình không muốn thừa nhận. Tuyệt đối không. "Vậy thì cảm ơn Pulonia." Columbina trịnh trọng nói với Pulonia. "Cô mơ thấy gì vậy?" Sự tò mò đã chiếm ưu thế. Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Columbina bắt đầu kể về quá khứ của mình. Chỉ vì Sandrone hỏi, cô ấy liền kể. Một cách đương nhiên và không chút đề phòng. Sau khi nghe xong, Sandrone càng thêm chắc chắn với suy nghĩ của mình. Đúng vậy, hai người họ hoàn toàn không giống nhau. Thế giới đã lấy đi những gì Sandrone từng có. Nhưng Columbina chưa từng thực sự có được. Hoàn toàn khác nhau. "Đây là lý do buổi tối cô thường ở trong sân ngắm trăng?" Đối phương gật đầu. "...Nếu cô muốn, hôm nay tôi có thể để Pulonia ra vườn hoa cùng cô." Thật sao? Đối phương hỏi. Sandrone không trả lời. "Cảm ơn cô, Sandrone." "Hừ, đi mà cảm ơn Pulonia ấy." Cô nói với vẻ khó chịu, "Bây giờ, ra khỏi phòng tôi đi. Cùng với Pulonia." Đó là lần đầu tiên kể từ sau khi Alain qua đời, Sandrone không có Pulonia bên cạnh. Nhưng không hiểu sao cô lại ngủ rất an tâm. Cứ như thể nếu Pulonia đã an ủi được người kia, thì nơi nào đó trong lòng Sandrone cũng được xoa dịu. Cô không giải thích được, nhưng cảm thấy mình nên làm như vậy. Kết quả là ngày hôm sau, khi Pulonia xuất hiện trong cuộc họp của Fatui với vòng hoa trên đầu cùng với cơ thể cắm đầy hoa, cô lại một lần nữa nghiến răng nghiến lợi thầm thề rằng từ nay trở đi tuyệt đối sẽ không mềm lòng với cái người không hiểu lễ nghi này nữa! "CO - LUM - BI - NA!!" Thế là hôm đó, trong suốt thời gian Sandrone gỡ những bông hoa vướng víu ấy ra khỏi người Pulonia, Columbina bị bắt chỉ được ngoan ngoãn đứng trước cửa phòng của Sandrone. Trước ngực Columbina còn bị treo một tấm biển, trên đó viết: "Tôi là đứa trẻ hư tùy tiện động vào đồ của người khác." Nhưng chẳng hiểu sao, trông Columbina lại có vẻ rất vui. * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 5 |
| Câu Chuyện Nhân Vật 5 | Dưới sự giúp đỡ từ "di sản" của Alain, cô đã đón chào lần ra đời thứ hai của mình. Cô luôn cho rằng mình rất thông minh, ít nhất là hơn đa số mọi người. Nhưng mãi đến lúc này cô mới nhận ra rằng thực ra mình ngốc nghếch hơn nhiều so với tưởng tượng. Lẽ ra cô nên làm vậy từ lâu rồi. Sandrone tự nhủ. Lẽ ra nên sớm chấp nhận nội tâm của bản thân, sớm hiểu được đạo lý về những điều đã mất và những điều còn lại. Lẽ ra nên sớm nói lời cảm ơn nhiều hơn với bạn bè, kết giao thêm nhiều người bạn. Lẽ ra nên sớm quay về Fontaine, đi tảo mộ Alain, kể cho ông nghe tất cả những gì mình đã trải qua sau khi rời đi... Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu. Columbina nói với cô như vậy. Câu nói này cũng là điều mà Columbina học được từ người khác. Sandrone khẽ hừ một tiếng đầy vẻ không phục. Không ngờ lại có ngày đến lượt cô nàng này đến dạy mình cách sống. Nhưng cuối cùng cô vẫn tiếp nhận. Cô thừa nhận rằng Columbina nói đúng. Sau khi biết tin cô hồi sinh, phía Snezhnaya đã gửi lời hỏi thăm, còn "hào phóng" cho phép cô được hưởng "kỳ nghỉ tưởng niệm" cho chính cái chết của mình. Đối với quyết định muốn tiếp tục ở lại Fatui của Sandrone, Nữ Hoàng cũng không nói thêm gì, đương nhiên là chấp thuận. Cô biết chắc rằng sẽ có những người không vui, vì điều này đồng nghĩa với việc một số quyền lực và lợi ích mà họ được phân chia nhờ cái chết của cô sẽ không cánh mà bay. Nhưng cô không bận tâm người khác nghĩ gì, giờ cô muốn sống thế nào thì sống thế ấy. Đây là cuộc đời thứ hai thuộc về cô, phải sống tự tại hơn trước kia, lúc không vui cũng phải mắng mỏ một cách quyết liệt hơn. Hừ, không thì sao? Chẳng lẽ để ai kia thực sự tưởng rằng Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm cùng tất cả các Katheryne đều đã về dưới trướng của mình sao? Đừng có hòng. Dĩ nhiên, không phải lúc nào cũng tự tại như vậy. Mỗi lần nhận được thông báo họp của Fatui, cô vẫn như trước kia vừa trừng mắt vừa càu nhàu bực bội. "Chậc, sao lúc nào cũng có lắm cuộc họp thế không biết? Thật phiền phức!" * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 6 |
| Pulonia | Lần đầu tiên gặp tên to xác này, đối phương đã chìa tay ra với cô. Chỉ là một hành vi mô phỏng con người đơn giản thôi. Alain giải thích rằng về bản chất, Pulonia là một cỗ máy tính toán, một "cỗ máy quan sát sự kiện tương lai". Nhưng ông ấy vẫn hy vọng Pulonia có thể mang chút dáng vẻ giống con người, ông ấy không muốn người khác xem nó như một cỗ máy lạnh lẽo. Giống như Sandrone, Pulonia cũng là độc nhất vô nhị. Cô rất vui vì mình có thêm một người thân mới. Cô sẽ dẫn nó ra ngoài đi dạo, dạy nó phân biệt các loài hoa và chim chóc. Nhưng Pulonia học rất chậm, chậm hơn cô nhiều. Alain giải thích rằng đó là vì toàn bộ năng lực tính toán cốt lõi của Pulonia đều được dùng để tính toán tương lai rồi. Tại sao lại phải tính toán tương lai? Sandrone hỏi. Alain đã nói vài điều mà mãi về sau cô mới có thể hiểu được. Nhưng lúc đó, cô chỉ thấy Pulonia đúng là rất giỏi, thậm chí còn hơi ghen tị với nó. Sao cô lại không thể tính toán được những thứ lợi hại như vậy chứ? Nhưng tên to xác lợi hại này cũng cần được chăm sóc như Alain. Nó thường xuyên bị kẹt giữa đường khi đi dạo, hoặc văng nước lên chính mình khi tưới hoa. Vì thế, cô buộc phải tranh thủ thời gian rảnh để tự nghiên cứu và điều chỉnh Pulonia, có cảm giác như đang chăm sóc em trai của mình vậy. Sau khi Alain qua đời, thì mọi thứ vẫn không thay đổi. Ngày trở về từ tang lễ của Alain, cô đứng thẫn thờ giữa căn phòng, không sao cử động nổi. Áo mưa chưa cởi, cửa cũng chưa đóng, như một con rối bị kẹt dây cót, không làm được gì cả. Lúc ấy, cô nhận ra Pulonia đang bước những bước lảo đảo vụng về đến gần mình, giống như lần đầu tiên họ gặp nhau, chìa tay ra với cô. Cô nhìn bàn tay ấy, to lớn biết nhường nào, nó nâng đỡ tương lai của cả thế giới. Và từ nay trở đi, nó còn phải nâng đỡ cả quá khứ của cô nữa. Cô không chịu đựng nổi mất mát này, khoảng trống để lại gần như đè bẹp cô. Những gánh nặng ấy, tất cả đều do Pulonia gánh vác, mà nó chưa từng oán trách một lời. Tương lai của thế giới quả thực đã được Pulonia nâng lên, nhưng chính Pulonia lại ngã xuống. Cô chưa từng từ bỏ việc sửa chữa Pulonia. Nhưng với kiến thức và kỹ thuật hiện có, cô không thể sửa chữa hoàn toàn phần lõi của Pulonia. Cô cũng không muốn hồi sinh một Pulonia đến cả cô là ai cũng không còn nhận ra. Đó là sự bất kính với Pulonia vĩ đại kia, với người thân của mình. Vì vậy, cô đã đưa Pulonia trở về nơi ẩn cư, ngôi nhà mà họ từng gắn bó. Và thỉnh thoảng lại ghé thăm. Cô hy vọng một ngày nào đó, dưới sự nỗ lực của mình, Pulonia sẽ lại phát ra tiếng khởi động vụng về, một lần nữa vươn bàn tay to lớn ấy về phía cô. * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 4 |
| Chốt Tinh Tú | Sau khi có được Chốt Tinh Tú, Sandrone cũng không vì thế mà trở nên phụ thuộc vào viên đá nhỏ phát sáng này. Dĩ nhiên cô biết chính viên đá nhỏ này đã kích hoạt "di sản" của Alain, nhờ đó cô mới có được cuộc đời thứ hai. Về điểm này, cô rất biết ơn thứ nhỏ bé đó. Điều cô băn khoăn là, thứ này dường như chẳng giúp ích được gì nhiều cho cuộc sống hàng ngày của cô. Giúp ích cho nghiên cứu của cô? Nhưng cô vốn dựa vào đầu óc của mình mà. Chốt Tinh Tú đâu thể thay cô viết công thức được. Dẫn dắt sức mạnh nguyên tố? Nhưng ngay cả khi không có Chốt Tinh Tú, cô cũng chẳng mấy khi dựa vào sức mạnh nguyên tố để chiến đấu. Cung cấp năng lượng hỗ trợ? Nhưng cấu tạo cơ thể cô dường như không tương thích với thứ nhỏ bé này. Nhờ ơn Bậc Thầy Cơ Khí vĩ đại Alain, cô đã có một hệ thống cung cấp năng lượng lõi có thể nói là hoàn hảo... Cuối cùng, công dụng mà cô dùng nhiều nhất của Chốt Tinh Tú là lợi dụng nguyên tố Băng để tản nhiệt cho bản thân và Fagio. Điều này đặc biệt hiệu quả khi thực hiện các phép tính có độ phức tạp cao. Ngoài ra, vì cân nhắc đến hiệu suất chiến đấu và hiệu quả năng lượng, cô đã tạm thời điều chỉnh logic tấn công của Fagio trong chiến đấu để tương thích với Chốt Tinh Tú. Và nếu hỏi cô ấy về nguyện vọng, cô ấy sẽ chỉ nói "nguyện vọng" là thứ quá mơ hồ, lại còn rất phức tạp. Cô ấy muốn phân tích mọi nguyên lý của thế gian, không ngừng xây dựng nền tảng tri thức, liệu đó có tính là nguyện vọng không? Đương nhiên là có, nhưng đó đã là tất cả rồi sao? Đương nhiên không phải. Cô ấy đang làm điều mình muốn, điều mình cho là đúng, và điều đó khiến cô vui. Có lẽ như vậy là đủ rồi. Ai dám nói rằng âm thanh của nguyện vọng này không đủ mạnh mẽ? Ai có thể chỉ trích suy nghĩ muốn sống một cuộc đời theo ý mình là sai? Không có nguyện vọng nào cao quý hơn nguyện vọng nào. Cô ấy nghĩ vậy. Ai cũng có cuộc đời của riêng mình. Nếu thật sự có kẻ dám lên tiếng chỉ trích, thì kẻ đó xứng đáng bị Sandrone mắng cho một trận. Nếu vẫn chưa phục, Sandrone có lẽ sẽ cười khẩy rồi chỉ tay lên trời. "Cứ đi mà tranh luận với người đã cho tôi thứ này ấy." * Mở sau khi cấp Yêu Thích đạt cấp 6 |




















85 responses to “Sandrone”
Can you people all just shut up at this point you all are ruining sandrone’s page and flooding it with bullshit fighting. I hope the mods delete all your comments so we have REAL and RELEVANT comments to come and read. It’s really gross all the recent comments on the side is just arguments of something not even about the character’s function and kit, and stupid homophobia and name calling, and people fueling the fire by responding. Just shut up.
yikes incels are crying in this comment section
anyways long live sandrone! sandbina! and yuri!
No one is crying just bunch of people are triggered by random troll, kinda funny to watch.
A game made by STRAIGHT developers, following the rules made by a STRAIGHT party, inside a country with a STRAIGHT culture, yet somehow it has lesbian characters…?
Dear yuritards, you are not Hoyo’s target audience; you never were and never will be. You don’t bring money to them—incels do. And if you don’t bring money to them, why the fuck should they make lesbian characters? All you did was spreading some shitty woke agenda and destroyed every single thing you touched. Prepare to cry when Columbina and Sandrone join Aether’s harem (Lumine is not canon). I will enjoy your tears.
crazy ur saying this w kiana existing as their most beloved mc
You forgot your meds again ehhh
Ain’t your country got Gay capital or something? What is your issue with Lesbians?
Why are you complaining with your high IQ brain
What is wrong with you, ain’t you got enlisted for ruining the lives of Pals
Go put on your Black Hat and use your high IQ to memorize your holy book
Oh, my dear… such harsh words, and frankly, so dreadfully outdated. You must be living under a rock in Minlin to only notice this now. The community has been setting the tone since version 1.0 with Ganyu and Keqing, moving through the corridors of my own Grand Narukami Shrine with my dear Ei, all the way to Sumeru and Fontaine.But let me enlighten your limited mind with a fun little fact: officially, there are no canon couples. The creators are quite brilliant at selling a sweet illusion where everyone seems to have eyes only for the Traveler. Have you ever actually bothered to read the birthday letters they send? They are practically love letters.So, tell me… if you play as Aether and harbor such an aversion to these dynamics, I have some news for your fragile little world: in your game, all those tall, dashing male characters are actually vying for your protagonist’s affection. What a delicious irony, don’t you think? Save your tears about ‘agendas’ and ‘harems’, little man. Watching you writhe in frustration over fantasies inside your own head is the finest entertainment I’ve had in centuries.
Oh, my dear… such harsh words, and frankly, so dreadfully outdated. You must be living under a rock in Minlin to only notice this now. The community has been setting the tone since version 1.0 with Ganyu and Keqing, moving through the corridors of my own Grand Narukami Shrine with my dear Ei, all the way to Sumeru and Fontaine.But let me enlighten your limited mind with a fun little fact: officially, there are no canon couples. HoYo is quite brilliant at selling a sweet illusion where everyone seems to have eyes only for the Traveler. Have you ever actually bothered to read the birthday letters they send? They are practically love letters.So, tell me… if you play as Aether and harbor such a pathetic aversion to anything queer, I have some terrible news for your fragile little world: in your game, all those tall, handsome male characters are actually vying for your protagonist’s affection. What a delicious irony, don’t you think?Save your tears about ‘agendas’ and ‘harems’, little man. Watching you writhe in frustration over fantasies inside your own head is the finest entertainment I’ve had in centuries. Do cry more, it’s highly amusing
I’m always amazed how incels willingly call themselves incels.
Clear troll. Guys don’t be stupid enough to give him a proper response like he wants. HE wants you to waste your energy trying to argue or convince him, don’t give him satisfaction of wasting your effort. We all know from EVERY hoyo game that hoyo loves Yuri, he’s clearly a troll or too stupid to comprehend any point you make to him. Either way, a waste to argue with.
I’ve watched too much catdrone
see it’s quite simple. I like one girl, it also means I like two girls, which also means I like two girls kissing.
this tbh
You sound like someone with a cuck fetish.
Keys, yuritard.
I was once believe everyone is equal but sandbina shippers prove me wrong. These disgusting yuritards are sub-human, notice how the world suddenly went to shit in late 2025 till now? Same time as sandbina ship are made, coincidence? i think not.
As long as there is a yuritard breathing, there will never be peace. if only murder is legal…..
Get lost braindead af mf , why tf u still here rage baiting ppl ?
Go hide in ur bunker, crunch the next cyber spyware with ur high IQ
Obese land whale from the favelas of Brazil is currently clapping her hands like a seal after reading this message. That’s the way to show it, sister!
Gurl, why is Brazil catching strays? Why the hate towards Brazil?
Who the fuck you think you are and why i should listen to you disgusting yuritard?
You are wayyy less important than you think you are.
Normal people’s life are matter, yuri shipper’s are not, those sub-human only know how to leech and destroy any communitiy they touch and if you defending them, you are one of them too.
Your life is nothing, you serve zero purpose, you should kiu yourself now.
Don’t bother with the insults, that kind of guy just enjoys the attention. Instead, do like me, think of him as a poor kid whose mother left the house when he was 8 to live with another woman.
Think about how he was sad and alone all those years, now forced to shitpost on internet because it’s the only way he’ll get the attention he’s so desperately craved for his whole life.
Think about how miserable he must be, and how your life is wonderful compared to his. Now every time you’ll see one of his posts, you’ll realize how lucky you are you’re not him, and that’ll bring a smile on your face 🙂
you are the retarded ones any normal human who lived a normal life would say and agree with him, actually its you the one who suffered a childhood traumas and they had to force these disgusting agendas on you and make your brain like a rotten fish a normal human create a family and live in a normal family and knows how family is important if you think these agendas that go against biology and nature are normal humans it tells how much your mind is so rotten you can’t even think about one creative idea in your life
Think about how miserable you must be living with corrupted gay family possibly two white men and u are black lol, and how your life is trash compared to his. Now every time you’ll see one of his posts, you’ll realize how lucky he is and you’re not him, and that’ll bring a smile on my face.
Thank you, I missed the circus but you stayed back so I could see the clown.
I actually like that we got a new outfit on her, it looks kinda cute. I can bring back her old outfit with mod and switch between both with single key press. Win-win situation. Her old outfit needs some recoloring first thou.