
| Name | Lời Thề Vàng Sương Giá | |
| Family | Weapon, Bow | |
| Rarity | ||
| Conversion Exp | 300000 | |
| Base Attack | 44.34 | |
| Substat Type | Critical Damage % | |
| Base Substat | 19.2% | |
| Weapon Affix | Lời Chào Từ Ánh Bình Minh | |
| Affix Description | Phòng Ngự tăng | |
| Description | Cây cung được chế tác từ gỗ trắng cổ xưa, trong quá khứ xa xôi từng thuộc về Vua Sương Linh của vùng biên thùy phía bắc. | |
| Weapon Ascension Materials |
| Table of Content |
| Weapon Stats |
| Weapon Affix |
| Item Story |
| Gallery |
Weapon Stats
| Lv | Atk | Bonus CritDMG% | Materials | Total Materials |
| 1 | 44.34 | 19.2% | ||
| 20 | 110.17 | 33.93% | ||
| 20+ | 141.27 | 33.93% | ||
| 40 | 209.82 | 49.44% | ||
| 40+ | 240.92 | 49.44% | ||
| 50 | 275.46 | 57.2% | ||
| 50+ | 306.66 | 57.2% | ||
| 60 | 341.46 | 64.95% | ||
| 60+ | 372.56 | 64.95% | ||
| 70 | 407.81 | 72.69% | ||
| 70+ | 438.91 | 72.69% | ||
| 80 | 474.55 | 80.45% | ||
| 80+ | 505.65 | 80.45% | ||
| 90 | 541.83 | 88.2% |
Weapon Affix
| Lv | Affix Progression | Materials |
| 1 | Phòng Ngự tăng | |
| 2 | Phòng Ngự tăng | |
| 3 | Phòng Ngự tăng | |
| 4 | Phòng Ngự tăng | |
| 5 | Phòng Ngự tăng |
Item Story
Vào những năm tháng xa xưa, từng có những khúc hát du mục và hoa cỏ thống trị vùng đồng quê vô lo. Dẫu rằng gió tuyết lạnh lẽo, cũng phải e sợ co ro trước rừng sồi uy nghi hùng vĩ. Đó là thời đại chưa từng có đói kém và nghèo khổ, con dân của thiên đường đều cất tiếng ca vui mừng trước ân sủng của trời cao. Người Arcadia kiêu hãnh với ân sủng của ngàn ngọn gió tin rằng, vinh quang tách biệt khỏi thế gian của vương đô thần thánh sẽ được kế thừa mãi mãi. Cho đến khi màn sương tai ương tước đi dòng chảy sự sống, sự tĩnh lặng chết chóc lạnh lẽo chôn vùi làn gió xuân của vương quốc cổ. Vị kỵ sĩ cành vàng mất đi quê hương đã gánh vác nguyện vọng bi thương cứu lấy vương quốc, một mình lẻ bóng bước vào sương tuyết u ám vô tận. "Ôi Gunnhildr, dũng sĩ của lời tiên tri, hậu duệ thánh cao quý hiển hách, hy vọng cuối cùng của tộc nhân chúng ta" "Chỉ khi ngắt xuống cành vàng thuần khiết chưa bị vấy bẩn, mới có thể khiến cây khô héo tàn nảy mầm trở lại" "Chỉ khi ngắt xuống cành vàng thuần khiết chưa bị vấy bẩn, mới có thể khiến thiên đường bị phong ấn của chúng ta trường tồn vạn năm" Ở cuối hành trình gian khổ dài đằng đẵng, vị kỵ sĩ vượt qua băng nguyên cuối cùng cũng tìm được một khu rừng thánh chưa bị hủy diệt. Tư tế lẽ ra phải phụng sự cây trắng nay chẳng rõ tung tích, tinh linh tự xưng là vua, ngự trên cành cao nơi ngự sứ đã rời đi. Đó là tùy tùng phụng mệnh cố chủ canh giữ nơi này, Sương Linh thích trêu đùa và chơi khăm những kẻ lạc đường. Dù kỵ sĩ có khẩn cầu thế nào, hay đã hoàn thành biết bao thử thách bất khả thi biến hóa khôn lường. Vua fae vĩ đại như ngọn núi vẫn luôn tìm đủ mọi cớ thoái thác, không chịu để kỵ sĩ vào sâu trong rừng thánh. Vì vậy, để giành lấy cành vàng chống chọi tai ương, để phế đô bị chôn vùi được tái sinh lần nữa, Trận quyết đấu không lời đã mở màn giữa phế tích đúc từ băng giá, lưỡi kiếm và sương giá đan xen tạo nên cuồng phong lạnh lẽo. Cho đến khi mũi kiếm của kỵ sĩ hất tung vương miện của vua fae, một lần nữa khẩn cầu vua fae ban cho cành vàng cứu quốc. Nhưng rồi, khi lưỡi kiếm đan xen chấm dứt, sự thật sau khi gió tuyết tan đi lại lạnh lẽo đến thấu xương. Cành vàng bất diệt trong lời tiên tri, từ lâu đã bị cực quang cuồng loạn thấm đẫm qua năm tháng dông dài. Dòng thủy triều của thế giới ánh sáng đã cuốn trôi đi chút ấm áp cuối cùng thuộc về con người cùng với sức sống của cỏ cây. Chỉ còn lại một đoạn gỗ trắng khô mục trơ trọi trên cành, không thể gánh vác nguyện ước tái tạo thiên đường. Tinh linh sương giá không thể hiểu được rằng, Cây Thánh cùng phước lành đã theo giấc mơ của chủ nhân cũ mà tan biến. Mà vẫn như ngày xưa, tuân theo lời thề bảo vệ nghĩa trang từng một thời được coi là thánh địa. Ném thanh trường kiếm xuống dưới gốc Cây Thánh đã mục nát, kỵ sĩ mất đi quê hương bất giác bật cười chua chát. Thiên đường bị phong ấn rốt cuộc cũng chẳng thể kế thừa mãi mãi, cũng như chư thần chẳng thể cứu rỗi chính mình. Từ bỏ vọng tưởng phục quốc, kỵ sĩ bước lên con đường trở về bí ẩn, hướng về phía nam nơi gió tuyết hoành hành. Trong quãng đời còn lại, người ấy sẽ dẫn dắt những lưu dân Arcadia sẵn lòng rời khỏi vương đô tàn lụi, Tiến về phương nam, đến trước ngai vàng của chủ nhân tháp cao cũng là người đã bắn hạ ác long, để tìm kiếm một nơi che chở mới. Dĩ nhiên, Vua Sương Linh hay cười đùa không hề hay biết tất cả những điều này, chỉ thản nhiên chấp nhận thất bại của bản thân, Trao lại cành vàng đã không còn thần tính cho vị khách rời đi, chúc phúc cho phàm nhân nhỏ bé yếu đuối sẽ tìm được bình minh mới, Cũng mong mỏi rằng một ngày nào đó, đấng sáng tạo đã an bài Sương Linh ở đây, cũng có thể bước lên con đường trở về... |





2 responses to “Lời Thề Vàng Sương Giá”
This bow somehow looks like Sigewinne’s signature…
Looks like a recoloured Amos’ Bow to me but maybe they both are.