Nét Chữ Cổ Xưa

Nét Chữ Cổ Xưa
Nét Chữ Cổ XưaNameNét Chữ Cổ Xưa
Type (Ingame)Đạo Cụ Nhiệm Vụ
Familyloc_fam_book_family_6969484, Non-Codex Series
RarityRaritystr

Item Story

...

...Tôi đã ngồi một mình trong ngôi đền này rất lâu, nhưng những người qua đường lại không thể nhìn thấy; Ngày qua ngày, tôi sầu thảm mê man, than thở cho cảnh khốn khó chật vật nơi đây, nhưng chỉ có những linh hồn bé nhỏ kia cùng tôi khóc than.

...Tôi vẫn không thể nhớ lại quá khứ, nhưng trái tim đã được an ủi đôi phần. Tiếng hát của tôi nhỏ xuống như sương mai, như mưa phùn rơi trên cỏ non, như mưa lành tưới xuống rau xanh, khiến tiếng gọi của tôi cũng thêm thư thái.

...Những người qua đường chưa từng bước vào khu rừng hoang vu này, những người ngoại bang chưa từng nhìn thấy ngôi đền nhợt nhạt kia.

...

...Khi mặt đất mọc đầy gai và cỏ dại, có con thú hoang xông vào nơi tôi trú ngụ.

...Bão tố từ phương Nam, lạnh giá từ phương Bắc. Con thú ấy đến từ phương Bắc, mang theo hơi lạnh của băng tuyết.

...Nó không nói được tiếng người, nhưng ngước nhìn tôi như nhìn ánh sáng trời cao, lại khao khát tiếng hát của tôi, như kẻ nô bộc khát nước khao khát mưa xuân.

...Con thú ấy vừa là đồng hành, lại vừa là sứ thần của mình, vậy thì còn gì phải đau buồn thở than nữa?

...Tôi muốn hát cho nó nghe, cũng sẽ cười nhạo những hành động ngốc nghếch vô tri của nó.

...Nó không hề nóng giận hay bực tức, chỉ lắng nghe từng lời tôi nói, lắng nghe giọng nói của tôi. Rồi nó cúi rạp xuống đất, tuân theo mọi chỉ thị và mệnh lệnh từ tôi.

...Tôi gọi nó là chó ngốc, nó cũng chẳng oán trách. Tôi vuốt ve bộ lông, nó cũng chẳng tức giận.

...Tôi thấy nó dễ thương, nên đặt tên cho nó là Boreas (nghĩa là "Gió Bắc"), và cho nó cùng đồng tộc sống chung với mình.

...

...Chúng tôi đã ở trong ngôi đền này nhiều ngày, từ miệng nó lại thốt ra tiếng người. Con thú vốn ngốc nghếch vô tri, giờ đây lại có trí tuệ, thông minh, có tri thức, biết yêu thương và chân thành đối đãi với người khác.

...Nó nói chuyện với tôi, gọi tôi là chủ mẫu và bảo rằng: "Sẽ đi về phương Nam, nơi ấy dân chúng nghèo khó thấp hèn, thành quách rộng lớn kiên cố, muốn họ được no đủ."

...Tôi đã đồng ý với nó. Và rồi, nó cùng với đồng tộc rời đi. Lần cuối cùng tôi gọi tên nó, để tiễn biệt.

...Boreas... Boreas... Boreas...

...Tôi nhớ ra rồi...

...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

TopButton