Nét Chữ Cổ Xưa

Nét Chữ Cổ Xưa
Nét Chữ Cổ XưaNameNét Chữ Cổ Xưa
Type (Ingame)Đạo Cụ Nhiệm Vụ
FamilyNon-Codex Series, loc_fam_book_family_6969484
RarityRaritystr

Item Story

...

...Thân thể này đang say ngủ, nhưng tâm trí vẫn còn rất tỉnh táo.

...Tôi thấy sương mù bốc lên từ mặt đất xung quanh, cùng âm thanh u buồn thanh tao, là tiếng đàn sắt vang lên.

...Trái tim tôi chưa từng biết đến âm thanh này, đôi mắt tôi chưa từng nhìn thấy ngôi đền này.

...Ngôi đền được xây bằng những tảng đá lớn. Ai đó đã dựng đá thành cột, bọc vàng bên ngoài, rồi đúc các bệ bằng vàng có mộng, dựng lên các xà và kèo mạ vàng.

...Tôi không thấy ánh sáng của vòm trời. Không có mặt trời chiếu rọi, chẳng có trăng sáng trên không, nhưng ánh sáng trong đền lại vô cùng rực rỡ, như những ngôi sao mai sáng ngời.

...Nhưng tâm trí tôi vẫn trống rỗng. Tôi không thể quên đi nỗi buồn, xua tan đau khổ để lòng mình được thanh thản, đến nỗi quên cả cái tên và những việc mình đã làm, như dòng nước trôi qua vậy.

...Tôi phải hồi tưởng về những ngày đã qua thế nào đây? Sao chúng lại như giọt sương sớm tan biến trong chớp mắt? Sao chúng lại như vỏ trấu bị gió cuốn đi, như khói bay qua khung cửa sổ?

...Chỉ có một chuyện, khắc sâu trong tim tôi như một dấu ấn, luôn nhắc nhở tôi phải cảnh giác. Giọng nói ấy nói rằng: "Hãy chờ đợi ở đây, đừng bước qua ngưỡng cửa ngôi đền này, cũng đừng ra bên ngoài."

...Dấu ấn ấy thật kiên cố, dù không biết là lời dặn dò của ai, nhưng tôi không dám rời đi.

...

...Có rất nhiều linh hồn nhỏ bé đang đi lại quanh tôi, hình dạng không mấy hoàn chỉnh, nhưng lại tỏa ra thứ ánh sáng u ám.

...Tôi nhìn chúng, nhưng lại không nhận ra. Và rồi trái tim tôi rên rỉ như tiếng đàn.

...Lòng tôi phiền muộn, tâm hồn tôi rối bời. Sâu thẳm trong tôi hoang tàn thê lương, như thành trì đổ nát, như người phụ nữ bị tước mất vương miện.

...Hỡi trái tim, cớ sao phải sầu muộn? Cớ sao phải buồn phiền?

...Tôi không thể im lặng. Tôi sẽ đàn, sẽ hát những bài ca xua tan nỗi đau, để lòng mình được thanh thản, không còn bận tâm về cái tên và những việc mình đã làm, như dòng nước trôi qua vậy.

...Tiếng hát từ miệng tôi, bay đi như giấc mơ, chẳng thể tìm lại. Nó như dòng sông nước chảy, cứ thế tuôn trào từ tâm can mà chẳng cần suy nghĩ trước, như thể tôi vốn đã biết từ lâu.

...Dù đang hát, nhưng lòng tôi lại vô cùng đau buồn. Nước mắt chảy thành sông, nhưng chẳng biết mình đang khóc thương cho ai. Nhưng tôi vẫn cứ hát.

...Tôi khóc than ngày đêm, nước mắt tuôn đầy gò má. Tôi ghi nhớ những điều không thể ghi nhớ, tưởng nhớ những điều không thể tưởng nhớ, nhưng chẳng ai thấu được nỗi cô đơn đau khổ của tôi. Nhưng tôi vẫn cứ hát.

...Nỗi sầu này đè nặng lên cuộc đời, mà tôi lại chẳng thể vượt qua nó. Nhưng tôi vẫn cứ hát.

...Tiếng ve kêu đêm thu xưa, tiếng ngâm nga của kẻ bị trục xuất...

...Chỉ còn lại bài ca và kỷ niệm, ở nơi đất khách xa lạ này...

...Kẻ hát ca cuối cùng, tấu lên khúc nhạc tàn phai...

...Tiên Linh của buổi đầu, quanh quẩn trong sảnh của thiên sứ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

TopButton