Tuyển Tập Gió Bắc

Tuyển Tập Gió Bắc
Tuyển Tập Gió BắcNameTuyển Tập Gió Bắc
Type (Ingame)Đạo Cụ Nhiệm Vụ
FamilyBook, loc_fam_book_family_1072
RarityRaritystrRaritystrRaritystr
DescriptionTập thơ ghi chép giai thoại về các đời Starshyna. Phần lớn nội dung đã thất lạc trong thảm họa trước đây, những chương rời rạc thu thập được hiện nay chỉ chiếm một phần nhỏ trong bản gốc.

Item Story

-Silvestr Petrovich Solovei-
VI
"...
Nếu sẵn lòng lắng nghe nỗi hổ thẹn của một ông già hấp hối này,
Thì xin để ta cảm ơn lòng tốt này.
Nhưng làm sao có thể dùng lời nói để truyền tải hết tâm tư này chứ?
Những lời kêu gọi đầy hối hận cũng chẳng mang lại ích lợi gì cho ngày mai.
Ta cũng đã từng tin vào những lời ngon ngọt của vương công,
Để những lời hứa hẹn hão huyền như che khuất đôi mắt.
Mãi đến lúc chia ly, chúng ta mới có thể nhìn rõ hơn,
Tất cả những hy vọng tan vỡ và sự hối tiếc đau đớn.

Nghĩa trang nào cần khiến tâm hồn ta lo âu sầu khổ,
Khi bạn thân, quê hương cùng người thân thương của ta,
Đã lâu an nghỉ trong đêm dài không người viếng thăm?
Trong sự yên tĩnh lãnh đạm như sương trắng và nước trong,
Nỗi buồn và đau khổ tất nhiên cũng sẽ chìm vào giấc ngủ.
Sao lại không? Ảo tưởng và lời cầu nguyện đều là vô ích,
Chỉ là không để nước mắt chảy vì sự hư vô,
Ta mới phải lập nên lời thề như thế trong lòng mình.
Dù chỉ trong chớp mắt, dù chỉ trong khoảnh khắc,
Cũng phải để trái tim vẫn đang đập và thiêu đốt này,
Niềm đam mê ấy đang cắn xé, thiêu đốt tâm hồn ta,
Đúc thành ngọn đèn thoáng qua, chiếu sáng thiên đường này.

Ngươi có từng thấy giấc mơ nào rực rỡ hơn cả vàng không?
Có còn nhớ cách để ghét, cách để yêu?
Những đám mây hoàng hôn tan biến giữa màn đêm dần buông,
Cơn gió chiều tà nồng nàn luôn thổi tan làn khói nhẹ,
Tuổi xuân không ngừng trôi, ngày cũ chẳng còn quay lại,
Có thể ngươi vẫn còn nhớ, có thể ngươi đã quên lãng,
Nhưng ngươi biết rằng, luôn có người phải thắp sáng ngọn đèn,
Dù là trên cánh đồng tuyết, dù là ở vùng biên ải.
..."


VIII
Rửa sạch ánh trăng nhợt nhạt màu sương giá,
Chiến binh dũng mãnh tiến bước về phương xa.
Vô số linh hồn bị chôn sâu dưới tàn tích cổ,
Vô số anh hùng thiệt mạng trong sương mù.
Bầy thú đen kịt lao vun vút trên vùng hoang nguyên,
Giày xéo hy vọng của mọi sinh linh.
Dạ Oanh tạo ra tia sáng đầu tiên trên đỉnh núi,
Ngăn chặn những ảo tưởng không bao giờ thỏa mãn ấy.

Từng cơn gió lạnh thấu xương, tai ương chìm vào bóng tối,
Hắn thoáng thấy bình minh bất động, ngày hôm qua bất diệt,
Số phận trôi dạt trong gió, trôi qua kẻ sống và người chết,
Tiếng đàn của đêm dài như hương thơm của những đóa hoa rực rỡ trôi qua vào đầu xuân,
Xua tan màn tuyết bao trùm bầu trời, Dạ Oanh sẽ ngân ca tiễn biệt mặt trời.

Một thế hệ như sấm rền,
Một thế hệ kiên cường như tùng bách,
Một thế hệ như sóng biển,
Một thế hệ như cuồng phong.
Lấy năm tháng kế thừa danh hiệu ấy.

...

-Sergei Semyonovich Mayakov-
III
Trận tử chiến bất công, trận tử chiến tuyệt vọng,
Một bên là làn sóng đen kịt bao la vô tận,
Một bên là người đàn ông già yếu này,
Và thanh kiếm mà ông đang nắm chặt trong tay.

Giọng nói từ trong sương mù nói với hắn rằng:
Ngươi, kẻ mù quáng, hấp tấp và độc ác này,
Hay là ngươi chẳng hề quan tâm đến những đồng đội tin tưởng mình?
Ngươi, Mayakov, kẻ điên ngạo mạn,
Chỉ vì vinh quang độc ác của mình,
Ngươi lại muốn khiến những chàng trai trẻ mất mạng,
Khiến những người mẹ không còn được gặp con trai mình nữa,
Khiến con trai họ không bao giờ gặp lại được cha mình.
Thương thay cho đứa trẻ mồ côi mà ngươi giả vờ nhận nuôi,
Lại phải trải qua nỗi đau mất cha một lần nữa.
Tại sao không phát tín hiệu cầu cứu?
Tại sao lại để ngọn hải đăng chìm vào bóng tối hoàn toàn?
Tại sao lại cướp đi hy vọng của những người theo ngươi,
Khiến họ phải chết trong tuyệt vọng?
Một ông già, không biết trời cao đất dày!
Họ đều phải chết vì tham vọng của ngươi,
Không còn ai chôn cất xác họ nữa.
Mayakov thân ái, hãy khuất phục đi,
Vì hòa bình, hãy để họ được cứu rỗi.

Hắn ta u ám nhìn ra biển cả,
Lau sáng chiếc rìu trong tay.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

TopButton