
![]() | Name | Nhật Ký Trạm Cuối |
| Type (Ingame) | Đạo Cụ Nhiệm Vụ | |
| Family | Non-Codex Series, Non-Codex Lore Item | |
| Rarity |
Item Story
[Nhật Ký Cá Nhân Của Nghiên Cứu Viên Cao Cấp Grazina Myklukho] Morozov đã chết. Biết bao nhiêu người vô tội đã chết dưới tay hắn... Biết bao nhiêu người vô tội phải chết vì sự ngu xuẩn của tôi, cuối cùng tất cả chỉ vì một lời nói dối mà ngay cả hắn cũng không tin. Tôi không biết Rotwang là ai, tôi không biết họ có kế hoạch thảm hại gì. Tôi cũng chẳng muốn biết. Tôi chỉ biết rằng máu của họ cũng đã nhuốm đỏ đôi tay tôi, chỉ vì tôi đã tin vào những lời dối trá đó... Vì tôi đã tin rằng họ thực sự có thể tạo ra nơi trú ẩn cuối cùng cho những người lương thiện. Tại sao tôi lại không nhận ra sớm hơn? Ngay từ khi lắp đặt thêm đường ống, lẽ ra tôi phải nghĩ ra rằng, thứ đó cũng có thể được dùng để chứa đựng ô nhiễm từ Vực Sâu, để Morozov tạo ra ảo giác rằng thế giới bên ngoài đã bị hủy diệt hoàn toàn bởi Vực Sâu. Nhưng tôi đã không nghĩ đến... Rằng vô số người, vô số người tin tưởng vào tôi, dù Brahe Reed Miller nói gì đi nữa... Tất cả bọn họ đều vì tôi mà chết. Brahe Reed Miller nói rằng sự ô nhiễm Vực Sâu ở đây không thể được loại bỏ trong một sớm một chiều, và Morozov cũng giống như Rotwang kia, cho dù đã mất hết thần trí và tâm tính, một ngày nào đó cũng sẽ hồi sinh thành một con quái vật vô tri, cho đến khi bị người anh hùng trong lời tiên tri của Vịnh Nguyệt Sứ Dòng Dõi Sương Nguyệt (Cái gì vậy? Chẳng phải đám kỳ quái đó chỉ có Chủ Tế thôi sao?) tiêu diệt hoàn toàn. Cho đến lúc đó, nó sẽ mãi lang thang trong những tàn tích bị Vực Sâu ăn mòn này, nuốt chửng máu thịt của những kẻ lạc lối bước vào. Tôi không thể tắt tín hiệu phát sóng cuối cùng từ nơi trú ẩn mà anh ấy để lại, cũng không thể đóng được cánh cửa nơi trú ẩn mà anh ấy đã mở toang vĩnh viễn. Việc phá hủy nơi này sẽ khiến ô nhiễm từ Vực Sâu lan tràn ra ngoài, tôi chỉ có thể cầu nguyện rằng sẽ không có ai đặt chân đến đây nữa. Vì vậy, tôi đã từ chối lời mời cùng rời đi của anh ấy, với lý do ở lại để ngăn Morozov hồi sinh lần nữa và cũng để ngăn những người vô tội bước vào nơi này. Tôi không thể đến gặp những đứa trẻ may mắn sống sót đó nữa. Nếu Lily lại hỏi tôi khi nào bệnh của Payva mới khỏi, thì tôi biết phải trả lời sao đây? Kẻ lặp lại lời dối trá... đáng phải bị chôn vùi cùng kẻ dệt nên những lời dối trá trong ngày tận thế. Brahe Reed Miller dường như rất hứng thú với những loài thực vật có thể thanh tẩy tai ương từ Vực Sâu, nên tôi đã nhờ anh ấy giúp mang những mẫu vật đó ra ngoài. Anh ấy hỏi tôi tại sao không đặt tên cho chúng, tôi suy nghĩ một lúc rồi nhận ra mình cũng không biết tại sao, có lẽ chỉ là không muốn đối mặt với bản chất của thí nghiệm. Anh ấy nói vậy thì hãy để tên đạo tặc như anh đánh cắp quyền đặt tên của chúng vậy... Anh ấy gọi thứ này là Mandragora, nói rằng đó là một loài thực vật hư cấu trong truyền thuyết phương bắc mà cô Alia đã từng kể cho anh nghe, với ngôn ngữ hoa mang ý nghĩa là hạnh phúc và hy vọng. Tùy anh ấy vậy. Ngay cả sự mỉa mai như thế, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào để phản bác nữa. |






And here i hoped Wolfs gravestone would still be a great fit. Both in vanity and practice.